Sương tuyết bốn bề lạnh trắng sơn trang/ Mảnh tăng bào chắp vá chuỗi thời gian/ Chốn quạnh quẽ, sói lang là pháp lữ./ Hạt thông rừng làm thức ăn vừa đủ
“Thơ Tàu thường có 4 hàng,” thi sĩ giải thích. “Hàng đầu là câu đầu tiên, SINH [THL]; hàng thứ nhì là tiếp tục của câu đầu, LÃO; hàng thứ ba bỏ chủ đề này và bắt đầu chủ đề mới, BỆ...
Chợp mắt tôi thấy tử sinh quá đẹp/ Nhắm mắt từ giã duyên kiếp tuyệt vời
Vạn trùng trăm nỗi lầm may/ Về trong tỉnh thức như mây nhẹ bồng/ Đoạn trừ tiêu ngã, sắc không/ Thường sinh một cõi xuôi dòng giác an.
Sự thật diện mục, không phải tuyên truyền./ Chân lý, chính nghĩa, tự tánh thuyết phục,
Vầng trăng soi ánh đạo vàng/ Tây phương tịnh độ cho người hóa thân
Thong dong bến bờ xuôi,/ Kính Phật đóa sen hồng.
Ái biệt ly khổ, oán tằng hội khổ/ Nhất khổ đế, ngũ uẩn xí thạnh khổ
Quên thân nhớ phận, thơ thẩn quên,/ Quên quên, nhớ nhớ, nhớ quên quên.
Trong quan niệm Phật giáo, hoa sen được xem là “hoa của Phật”, là biểu tượng cao quý cho những đức tính, tư tưởng, triết lý, giác ngộ của kinh Phật. Vậy nên, hoa sen cũng trở thành...
Tả hữu ngạn Hương Giang, thoáng cửa thiền,/ Lãng du dừng gót bên chốn thiền am.
Lạ chi ở ẩn non đầu/ Tu ngay giữa chợ đã lâu lắm người
Trong điệu luân vũ tuyệt vời. / Phân tử, sắc tướng lẫn vô sắc tướng.
Văng vẳng bến ma bờ giác/ Ta giác ngộ hay nhập ma?
Ta không từ đâu mà tìm Ta,/ Ta không đến đó để kiếm Ta.
Ta không phải là Tâm./ Tâm là Tâm, Ta là Ta.
Lời thơ của Thi sĩ Triết gia Lê Huy Trứ. Trình bày : Phạm Khánh Ngọc, Hòa Âm : Quang Đạt
Bản Tâm che khuất mặt lòng,/ Vô minh chẳng biết bởi lòng nhị tâm.
Tất cả pháp không chỗ đi đến/ Vạn pháp không có kẻ tạo tác
Chuông chiều lặng tiếng công phu. Pháp âm rửa sạch mê mù thế gian
Hết nợ trần gian về cát bụi. Một nắm tro tàn ngẫm xót thương