Người đời nhặt lấy chút hư danh
Đánh đổi phân chia tưởng ngọt lành
Ai cũng tranh nhau phần lượm nhặt
Rồi ngả nghiêng cười cuộc quẩn quanh
Người đời thường tựa lẫn vô nhau
Lạc thú hồng hoang giữa rượu đào
Nào hay sau đó là gai góc
Trượt ngã giật mình biết chiêm bao
Một hố sâu kia chứa lợi danh
Một hố sâu kia chứa quyền hành
Người vô minh ngã vào bể ấy
Để rồi chao đảo bởi tưởi tanh
Người cũng thịt da, cũng máu xương
Phủ lớp ngoài kia đẹp lạ thường
Hết nợ trần gian về cát bụi
Một nắm tro tàn ngẫm xót thương
Phúc bất trùng lai, họa vô song
Một đời trôi dạt giữa đục trong
Mong cầu điên đảo vòng danh – sắc
Chẳng biết thân tan, lạc giữa dòng
Nhấc lên một gánh nặng trần ai
Để rồi lặn ngụp ngỡ thiên thai
Đùa vui, trí trá đời mộng mị
Đâu hay lạc giữa giấc mộng dài
Người bỏ xuống đây đời mỏi mệt
Chân về trong bước lặng an nhiên
Ngày vui đâu kể nghìn năm nữa
Nhẹ gánh nương về chốn núi thiêng.
Phật tử Võ Đào Phương Trâm.
Pháp danh An Tường Anh.
Hình ảnh thêm về Tỉnh thức© Copyright 2025, Design by Triviet