CHƯƠNG 20 — Bài tụng kết: Một hơi thở mở vô lượng thế giới
Đây không phải chương kết. Đây là một bài tụng — như một hơi thở cuối để mở ra vô lượng hơi thở khác.
Tôi viết bài tụng này như một vòng tròn: không bắt đầu, không kết thúc, chỉ mở.
BÀI TỤNG KẾT
Một hơi thở vào — pháp giới đi vào ta. Một hơi thở ra — ta đi vào pháp giới.
Một bước chân — mở một thế giới. Một ánh nhìn — soi một tâm.
Một nỗi đau — là cửa ngõ của hiểu. Một niềm vui — là cửa ngõ của mở.
Một im lặng — là pháp môn. Một chữ — là ánh sáng. Một hành động — là đạo lộ.
Khi người viết tan — chữ tự sáng. Khi người đọc tan — nghĩa tự mở. Khi tác phẩm tan — pháp giới hiện.
Không có tôi. Không có người. Không có chương. Không có sách.
Chỉ có một hơi thở — đang mở vô lượng thế giới.
Một là tất cả. Tất cả là một. Ngay trong khoảnh khắc này.
Kết vòng tròn
Đến đây, hành trình 20 chương không kết thúc. Nó tan. Nó mở. Nó trở thành đời sống.
Bình Luận Bài Viết