02-11-2024
Tâm Minh Ngô Tằng Giao (thi hóa, phỏng theo The Thief Who Became A Disciple trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)
Thế gian lắm kẻ thọ ơn/ Nhờ người giúp đỡ ân cần lắm khi/ Nhưng không đền đáp chút chi/ Lại đem thù oán mà đi trả người
Truyện này thí dụ đạo mầu/ Phật từng khuyên dạy ta mau tu hành/ Trì giới cấm, theo pháp lành/ Để như cây quý tươi xanh giữa trời
Truyện này thí dụ người đời/ Bị bao phiền não cuốn trôi buộc ràng/ Nên khốn khổ, nên lầm than/ Mất đi phúc đức, tiêu tan duyên lành
Truyện này thí dụ ở đời/ Tín đồ đạo Phật lắm người nhận ra/ Thầy tu đạo đức cao xa/ Tu thân khắc khổ rừng già núi sâu
Ngẫm xem trong cõi ta bà/ Tử sinh tham ái người ta đắm chìm/ Nước tanh “ngũ dục” uống thêm/ Đôi khi cảm thấy buồn phiền chán chê
Truyện này thí dụ giống sao/ Xuất gia có vị đã vào Cửa Không/ “Giới cụ túc” đã thọ xong/ Hai trăm năm chục Giới mong giữ gìn
Truyện này thí dụ ở đời/ Hiểu lầm Phật Pháp lắm người vụng tu/ Tưởng mình tài giỏi có thừa/ Rời xa chánh pháp từ xưa rạng ngời
Hãy xem “bố thí” ở đời/ So cùng rương quý ngẫm thời khác chi/ Chính nhờ nhân bố thí kia/ Tư tài hưởng dụng tức thì phát sinh.
Truyện này thí dụ ở đời/ “Sinh, già, bệnh, chết” con người tránh đâu/ Bệnh “vô thường” khổ ngập đầu/ Con người do đó muốn cầu trường sinh
Truyện này thí dụ ở đời/ Học tu Phật Pháp lắm người dễ duôi/ Giới và Định, Tuệ buông xuôi/ Chỉ lo công đức tô bồi quanh năm
Truyện này thí dụ từ xưa/ Phật từng khuyên dạy rất ư nhiều lần/ “Sáu căn” gìn giữ tối cần/ “Mắt, tai, mũi, lưỡi” và “thân, ý” mình,
Truyện này thí dụ ở đời/ Tinh cần tu học lắm người khổ công/ Chỉ cầu danh lợi viển vông/ Chẳng cầu đạo quả vô cùng cao siêu
Ở đời đáng làm việc chi/ Làm ngay đừng đợi đến khi muộn màng/ Thời cơ qua, chuyện lỡ làng/ Bấy giờ hối hả chẳng mang lợi về.
Người tu học quyết một đường/ Quyết theo Phật pháp, đạo vàng chuyên tâm
Người theo Phật Pháp tu hành/ Sau khi phá giới, gian tình chối nhanh/ Không hề cải dữ làm lành/ Không hề sám hối tâm thành sửa sai
Truyện này tỉ dụ giống sao/ Nhiều người thuyết pháp nhắm vào lý suông/ Vừa mơ hồ, lại viển vông/ Còn phần chánh lý thời không thuyết trình
Ở đời có kẻ muốn tu/ Muốn làm việc phước rất ư tốt lành/ Tỉ như bố thí nhiệt thành/ Nhưng dùng thủ đoạn của mình bất lương
Truyện này thí dụ thấy liền/ Thân do phiền não nhân duyên hợp thành/ Tấm thân “ngũ ấm” mong manh/ Chính do “sắc, thọ, tưởng, hành, thức” kia
Truyện này thí dụ giống sao/ Cái vui nhân thế ồn ào ngợi khen/ Ngẫm ra giả dối vô biên/ Cuộc đời sinh diệt biến thiên không ngừng
Truyện này thí dụ ở đời/ Cùng tu học Phật lắm người ganh đua/ Đại thừa bài xích Tiểu thừa,/ Tiểu thừa lại chẳng thích ưa Đại thừa
Truyện này thí dụ cho ta/ Thầy trò nên sống chan hòa tương thân