Có ông triệu phú thời xưa
Ở Ba La Nại đã từ lâu nay
Đồng thời cũng tại chốn này
Bọn người nghiện rượu tối ngày lang thang
Ngoài đường phố, trong quán hàng
Loay hoay tính toán miên man trong đầu:
“Làm sao có rượu giải sầu
Không tiền, không rượu sống đâu được nào!”
Một hôm tiền hết buồn sao
Chúng bèn bàn tán lao xao tìm đường
Giật tiền, cướp bạc, lấy vàng
Của ông triệu phú vẫn thường đi qua.
Chúng nào hay biết ông ta
Chính là bồ tát bây giờ tái sinh
Chúng âm mưu chuyện gian manh
Chế ra món rượu để dành mời ông
Ngầm pha thuốc ngủ vào trong
Khi ông mê ngủ và không biết gì
Chúng ra tay lột tức thì
Bạc tiền, trang sức có chi khó nào
Lột thêm mọi thứ dễ sao
Áo quần sang trọng bảnh bao trên người.
Chúng âm mưu dựng tạm thời
Quán hàng nhỏ bé cạnh nơi lề đường
Vùng qua lại khách thập phương
Đi xa mỏi mệt hay thường dừng chân,
Chúng dành ra chút rượu ngon
Pha thêm thuốc ngủ vào luôn trong này
Đóng chai trông đặc biệt thay
Chờ mồi béo bở qua đây sẽ mời.
*
Sáng nay cơ hội tới rồi
Khi ông triệu phú qua nơi quán hàng
Một tên vội vã đón đường
Mời chào ông khách hãy dừng bước chân:
“Thưa ngài rượu quý vô ngần
Ly đầu miễn phí, chủ nhân kính mời!”
Mang chai rượu tới tận nơi
Một tên rót rượu ra rồi dâng lên.
Ông từ chối định nói liền:
“Ta không hề uống thứ trên bao giờ!”
Tuy nhiên ông chợt nghi ngờ
Bọn người nghiện rượu sao mà lạ thay
Hôm nay tử tế thế này
Rượu ngon mà lại nhường ngay cho người?
Ông bèn đoán cũng dễ thôi
Đây là mánh lới lừa đời chi đây
Nên ông quyết định ra tay
Dạy cho bọn xấu xa này một phen
Ông lên tiếng: “Xin cảm phiền
Ta đi yết kiến vua trên ngai vàng
Thật là thất lễ vô vàn
Nếu mùi men rượu nồng nàn bốc ra
Các người thật tốt với ta
Ta vào cung điện xong là về ngay
Trên đường về ghé lại đây
Rượu ngon ta sẽ uống say ngại gì!”
Nghe xong bọn nghiện rượu kia
Tỏ ra thất vọng não nề. Biết sao?
Nên nhẫn nhục! Chớ nôn nao!
Đành chờ, đành đợi, cách nào khác đâu?
Một ngày trôi quả là lâu
Bọn người nghiện rượu buồn rầu kể chi.
Cuối ngày triệu phú mới về
Đi ngang quán nhỏ tức thì ghé thăm
Bọn gian manh vội thưa rằng:
“Mừng ngài quá bộ đến hàng chúng tôi
Rượu ngon đây xin kính mời
Để mừng chuyến viếng thăm nơi cung đình
Đây rượu nghĩa, đây rượu tình
Ly đầu miễn phí, xin dành ngài thôi!”
Nghiêm trang triệu phú trả lời:
“Ta nhìn chai rượu và rồi nhìn ly
Hệt như buổi sáng khác chi
Rượu mà ngon thật còn gì phần ta
Các ngươi uống hết không tha
Hoặc là nhấm nháp khó mà còn nguyên,
Ta không khùng, ta chẳng điên
Các ngươi chắc đã pha thêm thứ gì
Làm cho người uống mê đi
Rồi ngươi cướp bóc không hề nương tay!”
Nói xong ông bỏ đi ngay
Bọn gian nghiện rượu còn đây sững sờ
Thật là thất bại bất ngờ
Không dè triệu phú quá ư tinh tường
Chúng bèn bàn tán tìm đường
Mai này cướp khách thập phương bạc tiền
Chuyến này thật quả vô duyên
Mất toi chai rượu chẳng nên việc gì!
*
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi
A GANG OF DRUNKARDS
của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)
Nhận diện tiền thân Đức Phật
Ông triệu phú ở Ba La Nại là tiền thân Đức Phật.
_____________________________________________
Hình ảnh thêm về BỌN NGHIỆN RƯỢU