Như Lai muốn nhắc cho con hay rằng, Ta ra đời với đạo vàng. Là nhằm cứu khổ cho hàng chúng sinh
Cúng dường chư Phật quý thay, Khi lòng bố thí tâm này hết tham, Phước lành sẽ hưởng ngập tràn,
Phàm phu lắm kẻ ở đời, Không hề được liệt là người cao minh
Truyện này thí dụ ở đời, Theo trong Phật pháp mọi người thuyết minh
Gieo một gặt mười, gieo mười gặt trăm, gieo trăm gặt ngàn. Nhờ công đức bố thí bát cơm này, thí chủ sẽ được vô lượng phước báu.
Thời gian sống chẳng bao nhiêu, Sáng còn, tối đã mất tiêu đi rồi - Vô thường muôn vật ở đời, Khó mà lưu giữ mãi nơi tay mình
Tu không tinh tấn dài lâu - Dễ gì thông hiểu đạo mầu được ngay
Hôm nay dặn lại đôi lời, Hàng ngày niệm Phật, suốt đời đừng quên - Nhớ thân này chẳng vững bền, Một người bệnh nặng gần bên tử thần
"Thầy ơi! Thầy có kế gì, Giúp tôi bán cái nghèo đi cho rồi. Ơn thầy tôi nhớ suốt đời!"
Một chàng phát bệnh thình lình, Chịu đâu cái lạnh nên đành ngồi lên. Lấy đồ diễn kịch mặc thêm, Tới gần ngọn lửa ngồi bên hơ người
Học cho rộng, hỏi cho nhiều, Tháng ngày tinh tấn, sớm chiều thiết tha,
Bóng vàng dưới nước đang in rành rành. Suy ra vàng chắc trên cành, Trên cây gần đó rọi hình xuống thôi
Quan Âm Thị Kính là tên thông tục một sử thi Hán Nôm ba hồi xuất hiện hậu kỳ trung đại, có sức ảnh hưởng nhất định tới nền nghệ thuật sân khấu Việt Nam hiện đại. Đây cũng là tác ph...
Tâm Minh Ngô Tằng Giao (Thi hóa Truyện cổ Phật Giáo)
Dao trong Tâm mới hiểm nguy / Mau quăng dao đó tức thì gần ta!
Ta nào phân biệt giàu nghèo, hèn sang / Chúng sanh bình đẳng, ngang hàng / Cùng nhau tắm gội ánh vàng từ bi!
Theo thầy học đạo đến khi đạt thành, Một ngày đắc quả tu hành. Bậc A La Hán tốt lành lắm thay
Quý thay lời nói Phật Đà, Khiến tâm bà chợt sáng ra nhiều điều / Thấy lời Phật thật cao siêu, Thấy mình thua thiệt thật nhiều sáng nay
"Con mau sửa soạn leo lên núi này, Tìm cây táo quý lâu ngày / Hái ngay một trái về đây cứu người, Dâng lên cho mẹ con sơi
Tâm Minh Ngô Tằng Giao (Thi hóa Kinh Bách Dụ)
Nai là Bồ Tát một thời hiện thân. Bên nai muông thú quây quần / Coi nai như mẹ muôn phần yêu thương. Như thầy sáng suốt dẫn đường