Hoa Nhập Thế
Tháng 6 – 2008
Hoa Nhập Thế vào trần gian hư huyễn
Cứu muôn loài trong biển khổ phù sinh
Nhuộm phong sương dục nhiễm quên tánh linh
Lênh đênh mãi giữa bọt bèo mây nước
Hoa Nhập Thế vào dòng đời uế trược
Cho người người biết bến đục bến trong
Nhân ảnh kia, như bèo dạt trôi sông
Đừng vùi dập giữa bùn nhơ quện cáu
Đừng dễ duôi mà hẹn lần hẹn lữa
Đừng móng cầu mà mai đợi mốt trông
Cuộc tử sinh còn mất có rồi không
Đầu bạc hếu biết bao lần tóc trắng
Nghĩa địa kia, trông hoang mờ giá lạnh
Đêm đêm dài, vất vưởng bóng hồn ma
Thương sinh linh, thương cả đến thân ta
Họ với ta, cách lằn ranh bé nhỏ
Hoa Nhập Thế vào cuộc đời tế độ
Sống an lành trang trải vạn tình thương
Dìu dắt nhau trên thiên lý đường trường
Một khi biết quay đầu là bỉ ngạn
Hoa Nhập Thế vào trần gian cứu khổ
Đưa người người mất hút nẻo đường xa
Đã từ lâu lưu lạc bỏ quên nhà
Đưa nhau về, mái hồng tươi bếp lửa.