11-01-2015
Tôi về lại nơi này sau nhiều năm đi xa, ngọn đồi này gắn liền với thời tuổi trẻ đầy mộng mơ lãng mạn của tôi và các bạn mà đi qua nhiều năm tháng tôi vẫn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp đẽ ấy như một chút...
Là một con người cả đời nghiên cứu và giảng dạy văn hóa phương Đông tôi suy nghĩ và tâm đắc nhiều về ba nền văn hóa, văn minh tiêu biểu rực rỡ của phương Đông và nhân loại. Đó là n...
Cõi Phật ở đâu, hay chỉ ở tâm mình? Vui đi nhé, bạn đôi khi là Phật!
Ngày còn bé tí tẹo, tôi thường theo bà nội đi chùa vào những ngày rằm hay mùng một Âm lịch. Ngôi chùa trong làng cách nhà tôi chừng nửa cây số. Trong khuôn viên chùa trồng rất nhiề...
Bát nhã hằng soi ... Tự Tâm mình, Thảnh thơi, Tỉnh thức ... nhập Tính linh,
Đi học về bé Mai vội chạy tìm mẹ. Chưa gặp mẹ, Mai đã gọi to:
Tìm về tiếng hát ngân nga, Sắc thân kết mộng Ta-bà dạo chơi
Nghe kinh/Gió thổi mây, mù, bụi/Hiển lộ vầng nguyệt viên/Con cá nằm khe suối/Nghe chim hót lời kinh.
Sống mất đức khi lòng đầy kiêu mạn, xem thường đời với mục hạ vô nhân
Nhiều năm ở chùa, dạy dỗ, hướng dẫn cả trăm giới tử, nghiệm lại, tôi thấy rằng, gặp người sáng trí thì coi chừng trí xảo. Gặp người nom có vẻ hiền lành nhưng chưa chắc là thật thà
Chùa mà chúng tôi thích nhất là chùa Linh Mụ, không những vì cảnh sông núi hữu tình “không nơi nào có được” mà còn vì thầy trụ trì ở đó là chỗ quen thân.
Chiều nay nắng ghé sân chùa / Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ. Nắng vờn vạt áo thiền sư / Hình như nắng thích phù du đường trần
Quanh năm ở cỏi Ta Bà. Đi lên đi xuống rất là mõi chân.
Thầy là thầy giáo, tôi tu sĩ / Hai kẻ cùng đi một hướng về. Áo trắng, y vàng chung lối mộng / Bên trời sương tuyết trắng hoa lê.
Bềnh bồng trong những sát-na, Ta luân hồi khắp hằng hà phút giây, Dẫu là một niệm hôm nay, Sẽ mang thông điệp cho ngày hôm sau
Thầy cho con trả lại con gà trống thầy nhé! Nuôi nó, con gà con nó không gáy nữa. Mà con xin thầy thứ lỗi, con gà này gáy phải lúc con không cần đến.
Không biết tôi đã khóc cười từ khi nào, chỉ biết ngày nọ, trong một gia đình có đủ cả cha và mẹ, tôi đã khóc để chào đời trong cái cười rạng rỡ
Cái thuở bị người đời hắt hủi, đường hoạn lộ bít lối, con bỏ tất cả, về quê, suốt ngày say mê thú điền liệt, xách súng bắn giết vô tội vạ, thượng cầm hạ thú
Ngay trong gian nhà giữa quán là bàn thờ Di Đà Tam Thánh trang nghiêm khói hương, hoa huệ, đèn chớp tạo một không gian thanh lặng và chay tịnh.
Chắp tay ta cúi mặt, Joining my hands, I kneel down, Quỳ lạy đóa Chân Như, Bowing with reverence my Mind Flower,
Trần gian quán trọ đời mình / Đến chơi một chút thình lình rồi đi
Khổ: Tháng ngày ngoi ngóp trầm luân / Chướng duyên vây xiết, quẩn cùng bám theo