BA MƯƠI NĂM - CHA VẪN Ở TRONG TIM CON
Tưởng niệm húy nhật lần thứ 30 của thân phụ hiền từ
Thời gian có thể làm đổi thay vạn vật, nhưng có những hình bóng đi qua đời người rồi vẫn còn ở lại mãi trong tim.
Ba mươi năm kể từ ngày cha khuất bóng, mỗi mùa tháng Tư âm lịch trở về, lòng người con lại lặng lẽ nhớ về đấng sinh thành với tất cả niềm thương kính và biết ơn sâu nặng.
Thân phụ:
• Pháp danh: Tâm Biện
• Pháp tự: Thiện Hiền
• Pháp hiệu: Hạnh Khế
• Thế danh: Nguyễn Văn Bốn
• Sinh năm: 1929
• Xả báo thân: ngày 11 tháng 4 năm Bính Tý (1996)
• Tức ngày 27 tháng 5 năm 1996 dương lịch.
Một đời người lặng lẽ đi qua bao năm tháng gian lao, tảo tần nuôi dưỡng đàn con trưởng thành giữa những ngày quê hương còn nhiều thiếu thốn. Cha không phải là người nói nhiều lời lớn lao, nhưng cả cuộc đời lại là một bài học sống động về sự hy sinh, nhẫn nại và đạo nghĩa làm người.
Gia đình có tám người con — bảy trai, một gái.
Người chị gái duy nhất trong nhà “gánh hai vai”, phía trên là bốn anh, phía dưới là ba em. Trong mái nhà giản dị ấy, tình thân, sự đùm bọc và nề nếp gia phong đã trở thành nền tảng nuôi lớn các con nên người.
Đặc biệt hơn cả, từ mái ấm bình dị ấy đã có đến năm người con bước lên con đường xuất gia học đạo.
Ngày hôm nay (5.2026), trong năm người con ấy có:
• Hai vị là Hòa thượng,
• Ba vị là Thượng tọa.
Anh trai đầu và Em trai út cùng người chị gái vẫn tiếp nối gìn giữ mái ấm gia đình nơi quê nhà.
Có lẽ trong sâu thẳm cuộc đời, niềm hạnh phúc lớn nhất của cha mẹ không nằm ở sự giàu sang, mà là thấy con cái trưởng thành, sống đạo đức và biết phụng sự cho cuộc đời.
Và với một người cha thuần hậu, việc có nhiều người con khoác áo Như Lai, nối truyền mạng mạch Phật pháp, chắc hẳn là một nhân duyên vô cùng thù thắng.
Nhưng cuộc đời vốn mang bản chất vô thường.
Năm 1996, khi hành trang du học vừa chuẩn bị lên đường sang Đài Loan cầu học Phật pháp, thì cũng là lúc người cha kính yêu lặng lẽ rời xa cõi tạm.
Một bên là chí nguyện xuất dương cầu đạo.
Một bên là nỗi đau mất cha chưa kịp nguôi ngoai.
Có những cuộc chia ly không kịp một lời từ biệt.
Có những giọt nước mắt phải nuốt vào trong để tiếp tục bước đi vì đại nguyện.
Người con năm ấy mang theo hình bóng của cha trên hành trình nơi đất khách suốt gần mười năm đèn sách nơi xứ Đài, từ năm 1996 đến năm 2005 mới trở về quê hương.
Có lẽ trong những đêm lạnh nơi phương xa, giữa bao nhọc nhằn của đời du học tăng, hình ảnh người cha hiền vẫn luôn là nguồn động lực âm thầm nâng bước.
Hôm nay nhìn lại chặng đường đã qua, người con ấy hiện đang đảm nhiệm nhiều Phật sự quan trọng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Bắc Ninh, trụ trì một ngôi chùa nơi quê hương Kinh Bắc, đồng thời miệt mài hoằng pháp, giảng dạy cho Tăng Ni, Phật tử tại nhiều tỉnh thành phía Bắc.
Những thành tựu ấy không chỉ là kết quả của sự tu học và nỗ lực cá nhân, mà sâu xa hơn còn là phước đức từ công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ nhiều đời vun bồi nên.
Trong đạo Phật, chữ hiếu luôn được đặt lên hàng đầu. Người xưa dạy:
“Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật.”
Người con xuất gia báo hiếu cho cha mẹ không chỉ bằng cơm áo thuốc men, mà còn bằng đời sống phạm hạnh, bằng công đức tu hành, bằng sự tiếp nối ánh sáng chánh pháp để hồi hướng cho cửu huyền thất tổ và song thân quá vãng.
Ba mươi năm…Một đời người đã đi xa, nhưng bóng dáng người cha vẫn còn hiện hữu trong từng ký ức, từng lời dạy, từng bước chân của đàn con trên đường đời và đường đạo.
Nén hương tưởng niệm hôm nay không chỉ là nỗi nhớ thương của tình phụ tử, mà còn là sự tri ân sâu sắc đối với một người cha đã âm thầm hy sinh cả cuộc đời cho gia đình và cho tương lai của các con.
Nguyện cầu giác linh cha:
Pháp danh Tâm Biện – Pháp tự Thiện Hiền – Pháp hiệu Hạnh Khế
cao đăng Phật quốc, liên phẩm tăng huy, nương nhờ từ lực của mười phương chư Phật mà an nhiên nơi miền Tịnh cảnh, Nội viện cung trời Đâu Suất (Tusita) Là cõi Tịnh độ của Đức Di Lặc.
Và kính nguyện mẹ anh chị em, các cháu, luôn sống xứng đáng với công ơn sinh thành dưỡng dục, giữ gìn đạo hạnh, tiếp nối con đường thiện lành mà cha mẹ đã gieo trồng.
Ba mươi năm trôi qua…Tình cha vẫn còn đó — lặng lẽ, sâu xa và bất tận như dòng sông âm thầm chảy mãi giữa cuộc đời.
Hiếu tử Hoa Đức Hạnh
Bình Luận Bài Viết