Vu lan đang về trong lặng lẽ ở Việt Nam bởi bầu không khí nặng nề khi đất nước căng mình đối phó đại dịch, chốt phong toả, băng ngăn cách cảnh báo tràn ngập thôn ấp phố phường, “ ai ở đâu ở đấy”. Bước qua tháng bảy âm lịch lòng người chạm ở chỗ thiêng liêng những tình cảm, kỷ niệm khi trời đất chuyển mình đến lễ hội văn hoá- tín ngưỡng- tâm linh lớn hàng năm, nhưng chạnh lòng khi hàng vạn ngôi chùa, cơ sở phật giáo ngừng hoạt động, đường xá vắng hoe...
Nhưng Vu lan vẫn về.
Những bà mẹ già, các cô các dì gia cảnh khó đang khó hơn, phải áo tơi nón rách tần tảo thân cò mần gan mưu sinh dù cấm đoán: nỗi lo áo cơm của đàn con vượt lên nỗi sợ phạt vạ và mối nguy từ virut vô hình. Các mẹ, cô dì gánh rau, cắp xịa xôi xịa bắp len lỏi trong các hẻm nhỏ né chốt dân quân, tìm đồng bạc lẻ mua gạo độ nhật. Chỉ nhìn thôi đã chùng lòng...
Lại nhớ Vu lan năm ngoái ra Bắc, tình hình dịch đã căng thẳng song đỡ hơn bây giờ, giao thông đường sắt còn hanh thông. Hà Nội đón Vu lan qua sự chuẩn bị ở nhà chùa, cờ phướn tươm tất. Khi ấy cũng ở thời gian chừng này...
Đoàn tàu SE 7 xuyên Việt mang theo các học viên Học viện phòng không không quân ở Sơn Tây vừa tốt nghiệp đi nhận nhiệm vụ ở miền Trung, Nam Bộ. Các thiếu úy, trung úy trẻ vẫn còn nhiều nét thư sinh tâm tình về gia đình, mẫu thân với bao nhiêu hoài niệm. Đất nước đang vào lúc đứng trước bao đe doạ từ bên ngoài, chữ HOÀ BÌNH có lúc lung lay, phận làm trai trong quân ngũ không ai vô tư về những gì có thể. Họ, những quân nhân, trong hai ngày một đêm xuyên Việt, nhớ bố mẹ ở nhà và tâm tình với bạn đồng hành.. Có người kể về bố già ở quê một đời dở dang mọi sự, sống heo hút. Có người bật điện thoại gọi cho mẹ nhắc ăn cơm, điện đóm, lựa lời làm mẹ yên tâm. Cả một đoàn quân về các đơn vị chiến đấu và nhà trường, lòng hướng về gia đình, quê hương... Thiếu tá Tống -Quang -Duy, giảng viên bộ môn dẫn đường bay Đại học không quân Nha Trang lại kể về ngôi chùa ở Thái Bình gắn với tuổi thơ anh, cậu Nam trẻ măng nhà gần Ải Nam Quan ở Bắc Giang lại nhớ nhà, nói miết về gốc vải trước sân quả ngọt....
Năm ngoái Vu lan vẫn còn được tổ chức, khắp nơi, vào chừng này, cờ phướn rực rỡ: ở Hà Nội, trên đường tàu, Sài Gòn, mọi nơi. Năm nay, vu lan về lặng lẽ...
Những bà mẹ tần tảo thân cò lặn lội thay cho cờ phướn, nhắc nhở về hiện thực khó khăn.
Người cha, người mẹ Việt muôn đời vẫn vậy, gánh hết gió mưa bão tố che chắn con dại, gánh cả đất nước này bằng nhẫn nại cần lao.
Vu lan vẫn về...
Nguyễn Thành Công
Hình ảnh thêm về Vu lan vẫn về...