Nhớ Bóng Cha Xưa Bóng cha xưa dưới bầu trời nắng sớm Như thiên thần đang dạo giữa cõi tiên Và quê hương rất đẹp cảnh thiên nhiên Có những cánh đồng thơm mùa lúa trổ
Quê hương tôi ở miền trung khốn khó Biết bao đời gắn bó với ruộng nương Cha suốt đời chỉ có một tình thương Như mưa nước trên trời đang rơi xuống
Lêu nghêu gió sắp chiều trên bờ ruộng Bóng dáng cha in dấu tận khung trời Như bức tranh cổ tích đẹp tuyệt vời Từng ghi dấu trong con bao năm tháng
Bóng mặt trời vừa thức giấc buổi sáng Hòa bóng cha lồng lộng giữa thiên nhiên Đẹp biết bao một hình bóng thần tiên Như dấu ấn nơi con niềm ngưỡng vọng
Cha yêu mến cho con tràn sức sống Dù đời cha vất vã lắm truân chuyên Cha mong con sẽ còn mãi ngoan hiền Như buổi mới nhìn con trên tay mẹ
Ơn dưỡng dục sanh thành đâu có nhẹ Như bóng cây cổ thụ trước đình làng Tàn sum suê tỏa rợp khắp hành lang Luôn che mát cho dân làng cơn nắng
Hoàng hôn xuống khi bầu trời yên ắng Chim bay về theo lối gió mênh mông Là mỗi khi cha xong việc ngoài đồng Cùng bửa cơm chiều gia đình đầm ấm
Nhưng giờ đây biết tìm đâu hình bóng Của người cha nghĩa nặng ấy không còn Nghe đau buồn giọt lệ thấm môi con Thấm vào ướt lòng con tình biển mặn
Con chợt thấy nỗi buồn cài hoa trắng Trong ngày chùa tổ chức hội Vu Lan Con cúi nhìn dòng nước mắt chứa chan Đang rơi xuống như mưa làm lụt lội…! |