Ông thầy giáo kiêm thầy tu
Tại thành phố nọ rất ư có tài
Cho nên theo học với ngài
Năm trăm đệ tử miệt mài bút nghiên.
Một hôm củi đốt cần thêm
Năm trăm chàng trẻ tuổi liền đi xa
Vào núi thẳm, tới rừng già
Để mà lượm củi, để mà gom cây.
*
Một chàng khi tới nơi đây
Gặp cây trụi lá, vốn hay biếng lười
Nghĩ thầm: “Cây chẳng còn tươi
Cành khô dễ bẻ, ta thời thật hên
Cần chi phải lượm củi liền
Hãy làm một giấc cho thêm khoẻ người
Kệ cho thiên hạ hụt hơi
Khi nào xong việc họ rời về đây
Ta leo vội vã lên cây
Bẻ cành gom lại có ngay củi xài.”
Thế là chàng cởi áo ngoài
Trải ra trên đất nằm dài ngủ luôn
Ngáy to khoan khoái tâm hồn
Tấm thân lười biếng chập chờn mê say.
Khi mặt trời ngả về Tây
Học trò hái củi giờ đây trở về
Trên vai củi vác nặng nề
Đi ngang nhìn thấy chàng kia mơ màng
Họ bèn đá nhẹ vào chàng
Để mà đánh thức kẻ ham ngủ nhiều:
“Dậy đi trời đã xế chiều
Mau lo lượm củi rồi theo chân về.”
Chàng đang nửa tỉnh nửa mê
Giật mình thức giấc khi nghe tiếng người
Ngồi lên, dụi mắt, tức thời
Leo lên hái củi sợ trời tối tăm
Bẻ cành mới biết mình lầm
Cây khô chưa chết, nhiều phần còn tươi
Bẻ cành, cành quật ngược thôi
Đập ngay vào mắt chàng lười một bên,
Một tay ôm mắt kêu rên
Một tay chàng cố với lên bẻ cành
Bẻ cho nhiều, bẻ cho nhanh
Xong rồi vác củi phóng mình theo đuôi
Lẹ chân cho kịp toán người
Chàng là người chót về rồi mừng sao,
Học trò củi đã chất cao
Chàng lười xếp củi mình vào tầng trên.
*
Có gia đình mãi làng bên
Muốn gieo nhân tốt cho nên cúng dường
Mời thầy, trò khắp trong trường
Hôm sau quá bộ qua làng thọ trai
Thầy bèn dạy đệ tử ngài:
“Các con dậy sớm sáng mai đi liền
Dịp này thực tập học thêm
Trang nghiêm làm lễ tạo niềm tin chung
Dậy vào lúc mới rạng đông
Sau khi ăn sáng băng đồng đi luôn,
Khi về vào lúc hoàng hôn
Mang phần thí chủ làng thôn cúng dường
Để ta thọ hưởng ở trường
Ta không rảnh để lên đường ngày mai.”
Hôm sau vừa mới sáng trời
Năm trăm đệ tử tuân lời dậy ngay
Chờ ăn sáng. Nhưng buồn thay!
Bà làm bếp lấy củi ngay tầng đầu
Củi chàng lười, nấu được đâu
Vừa tươi, vừa ẩm lửa nào cháy lên
Bà già cố thổi liên miên
Nấu ăn không được cho nên trễ rồi
Đến khi rõ chuyện đầu đuôi
Màn sương tan loãng, mặt trời lên cao
Giờ đi cũng chẳng kịp nào
Thế là cả bọn kéo vào trình thưa:
“Thưa thầy buổi lễ trễ giờ
Nguyên do có kẻ thường ưa biếng lười
Không làm gì, chỉ ngủ thôi.”
Họ bèn thuật lại chuyện nơi rừng già
Chuyện đi kiếm củi vừa qua
Để rồi kết luận: “Củi mà còn tươi
Và nhà bếp lấy lầm rồi
Làm sao nấu nướng kịp thời để đi.”
Thầy lên tiếng: “Kẻ ngu si
Lại thêm lười biếng hại thì thấy ngay,
Chuyện gì làm được hôm nay
Chớ nên hoãn lại đến ngày hôm sau.”
*
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(Thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi
THE GREEN WOOD GATHERER
của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)
*
Nhận diện tiền thân Đức Phật
TRUYỆN CHÀNG HÁI CỦI TƯƠI
Thầy giáo danh tiếng là tiền thân Đức Phật.
__________________________________