Đã bao năm con cài bông hồng trắng
Mùa Vu Lan, trong thăm thẳm nỗi buồn
Không kể hết bao lần con thầm lặng
Nhớ về Người, nước mắt cứ chực tuôn...
Ngày cha đi, con vẫn còn thơ dại
Ăn chưa no, lo chưa tới một lần
Đang tại ngũ, mẹ bỏ con đi mãi
Khi con còn chưa kịp đếm thanh xuân
Cha mẹ ơi, con mồ côi từ đó
Không được cài bông hồng đỏ nơi tim
Lễ Vu Lan, giọt lệ nào ngưng nhỏ
Giữa nhân gian, con đỏ mắt kiếm tìm
52 năm... con không còn cha nữa
37 thu... thiếu vắng mẹ trên đời
Ngoại lục tuần... con qua thời sấp ngửa
Chỉ ước gì... chưa mất mẹ cha thôi!
Dẫu vẫn biết, đó là điều không thể
Trong lòng con, ký ức chẳng phai mờ
Bông hồng trắng suốt từ thời thơ trẻ
Ước một lần... hóa màu đỏ trong mơ!
Vĩnh Nam
Hình ảnh thêm về Bông hồng trắng© Copyright 2025, Design by Triviet