Thơ thẩn làm chi để thẩn thơ,
Hồn vương vấn mãi giấc trong mơ.
Mấy ai thấu được lòng ta nhỉ,
Giữa chốn nhân gian lắm hững hờ?
Trăng cũ nghiêng soi màu kỷ niệm,
Gió khuya se lạnh bóng hồn thơ.
Dư âm ngày cũ còn vương vấn,
Mà bóng người xưa hóa bơ vơ.
Ta nhặt tàn thu trong mắt biếc,
Nghe đời phiêu lãng giữa đôi bờ.
Duyên mỏng như sương tan trước gió,
Trái tim khờ dại vẫn đợi chờ.
Thôi nhé, từ đây đành buông bỏ,
Mộng là hư ảo, nhớ cũng thừa.
Gửi gió chút tình theo năm tháng,
Giữa đời, ta tập sống như mơ.
© Copyright 2025, Design by Triviet