(Kính ngưỡng giác linh ôn Phước An)
Thầy đi rồi
Bỏ lại “Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng”
Trời đất sắc không
Trên “Đường về núi cũ chùa xưa”
Từ đây thong dong mây nước mười phương
Chẳng bõ một đời tinh tấn dấn thân đường giải thoát
Phước trí đủ đầy tự độ độ người
An tri thọ dụng sơn tăng ly viễn độc hành
Thân thiền lâm ngày đêm sớm tối
Giữ gìn đạo pháp tông môn
Tâm quảng đại quan hoài nhiễu nhương trong pháp lữ
Có sá gì những danh văn lợi dưỡng chẻ chia
Nhân tâm lắm thị – phi, thuận – nghịch
Thầy kham nhẫn đồng hành cùng ôn Nguyên Chứng
Dấn thân hành hoạt xứng trưởng tử Như Lai
Nguyên trưởng lão chèo chống thuyền Thống Nhất
Đạt tỳ kheo hoằng hóa giữa dòng đời
Trong vô ngôn mà dung chứa vạn lời
Buông kinh kệ bước lên bờ giác ngạn
Hoàng hôn ngã bóng trên đồi Trại Thủy
Tiếng chuông loang từ viện Hải Đức, Nha Trang
Ngoài ngàn dặm tứ chúng vận tâm tang
Giữa mùa đông đóa hoa vàng xuôi con nước
Một nén hương trầm thoang thoảng
Gởi theo gió tỏa mười phương
Thầy lên đường hội ngộ ôn Tuệ Sỹ
Đại trượng phu đủ trí huệ, từ bi
Thân hoại đi nhưng di sản còn đây
Với tứ chúng, với nước non này vĩnh viễn
Chiều hải ngoại giữa hư không hiển hiện
Bóng dáng thầy sao đôn hậu hiền từ
Di ảnh thờ trên linh sàng rực sáng
Đồng Thiện
Ất Lăng thành, 22/ tháng chạp/ Ất Tỵ
Bình Luận Bài Viết