Nam Nhạc ấn son hồng, Linh Thứu phóng hào quang
Pháp khó tin khó gặp, sen trổ nhụy kim cang
Giữa dòng sông thế sự, nhẫn khí làm buồm hoa
Chẻ bút tìm văn tự, không người cũng không ta
Lấy đức Nhẫn làm giới, đó cũng là định tâm
Mười phương không trên dưới, mở ngõ vào lục căn
Chúng sinh nhẫn, pháp nhẫn, phá phiền não trầm luân
Cũng gọi là thánh hạnh, hành xứ bậc thánh nhân
3.
Kẻ phàm phu tu tập chúng sinh, pháp nhẫn nầy
Hẳn vào được thánh vị bất thoái chuyển đại tâm
Trụ trên nhẫn nhục địa, quán thực tướng âm thanh
Lời vừa ra khỏi miệng, nghìn kiếp cũng khó tìm
Khéo nhu hòa thiện thuận giữ tuệ mạng chúng sinh
Tạo nhân duyên giáo hóa, cầu chi chút đạm tình
Kham nhẫn không xung động là giới luật thế tục
Tạo được tướng uy nghi thuộc thế gian đạo đức
Cảnh tượng dù thiện ác, tánh pháp giới tức Không
Tâm như dòng mây bạc, đến đi chẳng bận lòng
Đại nhẫn, đại hùng lực siêu đạo hạnh thế gian
Sông dài đôi chân mõi, bến vắng đợi đêm tàn
Đại nhẫn, đại Bồ Tát không câu nệ tiểu tiết
Làm được việc khó làm, gươm vàng soi bóng nguyệt
Quán sát chúng sinh khổ, lòng nặng lòng cưu mang
Bóng nghiêng đường vạn dặm, sửa trị kẻ hung tàn
Vượt trên lời nhuyễn ngữ nhu thuận hoặc ái hòa
Đôi cánh tay uy dũng quét sạch trận phong ba.