Ta nhắm mắt cho bầu trời khép lại
Ta lặng yên cho bóng tối đi qua
Ta vẫy tay rũ sạch mọi trầm kha
Trần gian mấy cũng không hề động đậy
Sức mệt mỏi nhưng tâm không mệt mỏi
Lực có tàn nhưng trí vẫn tinh anh
Vũ trụ kia chưa đóng cửa buông mành
Ta đạp cả hư vô còn trống rỗng
Trong cuộc đời, còn lăn quay sự sống
Là ta còn nói chuyện với càn khôn
Chứ càn khôn, không lẽ để trống trơn
Ta không động thì càn khôn cũng chết
Không phải nói chuyện trên trời dưới đất
Không phải nói chuyện bào ảnh hư hao
Không phải nói chuyện bóng tối trăng sao
Rùa mù sờ voi, càng mơ hồ huyễn tượng
Nhân sinh đã, vốn nổi chìm trầm thống
Cuộc đời đã, vốn tràn ngập hư vinh
Mê hồn sa, mê hồn trận, lao linh
Bao hỗn tạp phủ trận đồ bát quái
Rút kiếm báu, vút lằn gươm tê tái
Toát đỉnh đầu, bật trí sáng nguyên siêu
Bãi phù sinh sẽ cuốn mất, triệt tiêu
Người nhân thế thênh thang trên đại lộ
Cuộc đời này sẽ không là biển khổ
Kiếp con người không phải mãi đớn đau
Nâng trên tay, đóa bát ngát nhiệm mầu
Lật từng cánh, trải hương hoa tuyệt mỹ
Cuộc đời này là bức tranh như ý
Ta vẽ nên từng nét ngọc kiêu sa
Hỡi nhân sinh, đừng thán oán ta bà
Mỗi một người, chính là đấng vô song tự quyết.
Hình ảnh thêm về HỠI NHÂN SINH CUỘC ĐỜI