Cõi trời người chiếc lều cỏ, đài mây
Nước bốn bể lệ xanh đồng vị mặn
Đi qua, đi qua đường trần mấy chặng
Thân rồi thân lấy bỏ đã bao lần
Tiếng thở dài sương rụng mấy tầng không
Đường cô quạnh mưa giăng mù bóng nhỏ
Núi Diệu Cao mấy lượng cân mà đủ
Nước tịnh bình bao giọt rót cho đầy
Thêm một lần hiện thực tướng Như Lai
Đêm sương lạnh mở cổng thành từ biệt
Dòng sông tịnh áo đính châu bỏ lại
Rừng thâm u kết cỏ trải tòa ngồi
Khéo biết rằng thân Phật khắp nơi nơi
Dòng kinh tuệ rạng ngời bông nắng sớm
Từ thuở đất chưa trải dài nương ruộng
Từ thuở sông chưa đắp đổi phù sa
Từ gió chưa cuồng cuộn dậy phong ba
Và như thế, Phật thân vô lượng cảnh
Chẳng đến, chẳng đi, chẳng thành, chẳng hoại
Một Phật thân, uyên mật nói thành ba
Ví như người nhìn mặt kính vạn hoa
Thấy một cảnh đổi ra muôn sai biệt
Như phương tiện thuyết minh và quyền biến
Phật đản sinh, Phật thị hiện Niết Bàn.
© Copyright 2025, Design by Triviet