Tiết tháng bảy mưa thâm gió bấc
Khí âm u lạnh buốt xương khô
Cô hồn địa ngục chen xô
Được về trần thế ma cô rất nhiều !
Thế mới biết những điều sơ đẳng
Mà con người thường bẵng quên đi
Thân người có được khó khi
Chỉ lo hưởng lạc khinh khi tu hành !
Khi nghiệp đến dẫn đành đi vậy
Cầu Nại Hà kẻ đẩy người đưa
Kể gì sớm nắng chiều mưa
Hồn siêu phách tán có đùa được đâu !
Hoặc là trú đâu đây vách đá
Hoặc là nương tàu lá ngọn cây
Hoặc là làn khói bóng mây
Hoặc là quanh quẩn đâu đây cửa chùa.
Hoặc nương nơi cây dừa cành trúc
Hoặc nương nơi đường khúc quanh cua
Hoặc nương bờ vắng bụi thưa
Hoặc nương rừng đước rừng dừa ven sông.
Hoặc là trú đồng không mông quạnh
Hoặc là nương bên cạnh tàu xe
Hoặc là bờ suối bụi tre
Hoặc là góc bể mây che cuối trời.
Thế mới biết cuộc đời nhân quả
Khi làm người buông thả chẳng tu
Đến khi đày đọa ngục tù
Diêm vương luận tội cữu U chín tầng.
Bởi khi sống đã không tu tích
10 điều lành chẳng thích chẳng làm
Vô minh vô độ tham lam
10 điều tham ác lại ham không dừng !
Bởi như thế không ngừng vơ vét
Khiến dân đen gầy đét xương khô
Đất đai rừng biển thuế tô
Tích thành quả nghiệt biết mô mà lần !
Tiết tháng bẩy mưa thâm gió bấc
Sầu nghẹn ngào khóc nấc âm dương
Dãi dầu nơi đất nơi sương
Cõi U chưa biết con đường nào ra.
Những cô hồn xác ma thân quỷ 😈
Nương màn đêm sợ ánh Mặt Trời
Một năm có tháng bẩy thôi
Khôn thời sám hối và rồi nghe kinh !
Nhờ Pháp Phật uy linh dẫn độ
Chẩn tế đàn mượn chỗ nghe kinh
Lá đa hớp cháo dương tình
Oản sôi ngũ sắc siêu sinh thăng đường !
Nam mô Phật 🙏
Nam mô Pháp🙏
Nam mô Tăng🙏
Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát 🙏🙏🙏
Hình ảnh thêm về VĂN KHẤN ĐẲNG CHÚNG CÔ HỒN THÁNG BẢY