Sương rơi đọng giọt tàn canh,
Đời trôi sinh diệt mong manh vô thường.
Gió lay, lá rụng ven đường,
Tựa như nhân thế đoạn trường nổi trôi.
Thân này huyễn mộng mà thôi,
Trăm năm thoáng chốc, có rồi lại không.
Nghiệp trần cuộn sóng mênh mông,
Chỉ tâm tĩnh lặng thong dong bến bờ.
Trà thơm nhất niệm hư vô,
Nhấp môi tỉnh thức, bơ vơ chẳng còn.
Chớ mong tìm kiếm vuông tròn,
Ái dục sắc nhiễm, mỏi mòn thân ta.
Mây trôi vạn dặm bao la,
Không chấp, không níu, sắc là sắc không.
Ngồi yên giữa chốn bụi hồng,
Lặng nghe hơi thở, thong dong cõi thiền.
© Copyright 2025, Design by Triviet