Trẻ Thơ, Bên Cạnh Cuộc Đời
* Xuân Giáp Thân 2004 *
Một buổi chiều đông cạnh vệ đường
Có em nho nhỏ thấy thương thương
Một mình em đứng không ai cả
Tôi đến bên em hỏi tỏ tường
Em đứng làm gì đó hở em ?
Chiều buông phố xá đã lên đèn
Em về chứ kẻo trời đông lạnh
Em ngó nhìn tôi chẳng nói năng
Trong ánh mắt em chứa nỗi buồn
Một miền cô quạnh bóng chiều vương
Và hai giọt lệ lăn trên má
Vẻ mặt buồn hiu thật dễ thương
Tôi hỏi này em, em ở đâu ?
Tuổi thơ em hỡi cớ sao sầu
Về đi, kẻo ở nhà trông đợi
Đưa mắt nhìn tôi, em lắc đầu
Em nói rằng em không có nhà
Lạc loài lên phố mấy năm qua
Gia đình quê nhỏ nhiều năm trước
Một trận không may, hết cả nhà !
Em đã đeo mang phận lạc loài
Tuổi thơ một bóng kiếp đơn côi
Dòng đời xuôi ngược em lên phố
Em cố vươn lên giữa cuộc đời
Gác trọ, cho em ở ké thôi
Người ta thương cảm phận mồ côi
Nhà trường nhẹ phí cho em học
Tan học, em tìm kiếm chút thôi !
Bỏ báo lại thêm bán bánh mì
Nhiều đường quen thuộc bước em đi
Đứa em nho nhỏ trên đường phố
Thiên hạ nhìn em chẳng lạ gì
Lủi thủi, cuộc đời cô quạnh thôi
Thời gian, thân phận đã quen rồi
Dù quen nhưng lại quên sao được
Đôi lúc chợt buồn, nhỏ giọt đau !
Riêng em, như thế đỡ rồi anh
Nhiều trẻ như em, thật không đành
Lỡ bước sa chân đời gió bụi
Trách ai hay trách trẻ đầu xanh !
Tuổi trẻ làm sao biết cuộc đời
Dòng đời đưa đẩy tấp trăm nơi
Bến trong bến đục vô tình vướng
Cứ thế, bập bềnh kiếp nổi trôi
Xin gởi nhân gian một tiếng lòng
Xin đừng quên lãng tiếng thinh không
Đầu xanh bao trẻ còn nhiều lắm
Có đứa nên người có đứa không
Từ biệt em rồi tôi bước đi
Bước đi từng bước, nặng hơn chì !
Thương em và biết bao nhiêu trẻ
Tôi sống và tôi, có những gì !
Tôi xin nắm lại đôi bàn tay
Hơi ấm bàn tay theo tháng ngày
Một chút cho em và cho trẻ
Bàn tay, xin nắm những bàn tay !