Theo nghiên cứu, Phật giáo — tôn giáo có số lượng tín đồ lớn nhất tại Trung Quốc — đã được đưa vào trung tâm của các chiến lược đối ngoại toàn cầu. Khác với giai đoạn trước đây, Bắc Kinh hiện xem di sản Phật giáo là một tài sản chiến lược để xây dựng hình ảnh một "quốc gia văn minh hòa bình" và kết nối với các nước có đông tín đồ Phật giáo tại Đông Nam Á, Nam Á và thế giới.
Thông qua các diễn đàn quốc tế như Diễn đàn Phật giáo Thế giới (World Buddhist Forum), các hoạt động trao đổi xá lợi, tài trợ trùng tu di tích và xây dựng các tự viện ở nước ngoài, Trung Quốc đang chủ động thiết lập vai trò trung tâm trong giới Phật giáo toàn cầu.
Bài viết chỉ ra các kênh chính mà Bắc Kinh sử dụng để triển khai chính sách ngoại giao tôn giáo:
Tài trợ cơ sở hạ tầng và du lịch tâm linh: Đầu tư mạnh vào các dự án khôi phục di tích Phật giáo tại các quốc gia thuộc sáng kiến "Vành đai và Con đường" (BRI) như Nepal (Lâm Tỳ Ni), Sri Lanka và Campuchia.
Tổ chức sự kiện ngoại giao tôn giáo: Sử dụng Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc (BAC) để tổ chức các hội nghị, mời các đoàn Tăng ni, Phật tử quốc tế đến giao lưu và thúc đẩy các thông điệp có lợi cho chính sách đối ngoại của nhà nước.
Xây dựng ảnh hưởng trong hệ thống Phật giáo Tây Tạng: Nỗ lực kiểm soát và định hình sự kế thừa của các dòng truyền thừa Phật giáo Tây Tạng, đặc biệt là trong vấn đề tái sanh của các vị Lama.
Nhiều chuyên gia và học giả quốc tế bày tỏ sự quan ngại rằng việc chính trị hóa tôn giáo có thể làm tổn hại đến giá trị cốt lõi của Phật giáo — vốn là con đường hướng tới sự giải thoát, hòa bình và chánh niệm.
Sự can thiệp của các mục tiêu địa - chính trị vào các hoạt động tâm linh không chỉ làm giảm tính thanh tịnh của Tăng đoàn mà còn có nguy cơ tạo ra sự chia rẽ trong cộng đồng Phật giáo quốc tế. Các quốc gia Phật giáo truyền thống được khuyến nghị cần giữ vững tinh thần độc lập, bảo vệ sự nguyên bản và giá trị nhân văn cao quý của chánh pháp trước các tác động ngoại giao thuần túy.
Theo Journal of Democracy / Ban Biên Tập chuaadida.com
Bình Luận Bài Viết