- Hoàng đế xưa kia quyền lực tối cao, có thể "hô mưa gọi gió", sống trong xa hoa tột đỉnh nhưng bất hạnh vì đoản mệnh.
Trong xã hội Trung Quốc cổ đại, ngồi trên ngai vàng được ví như chơi cổ phiếu, vinh quang luôn đi kèm rủi ro. Những ông hoàng ngày đêm quay cuồng trong vòng xoáy của quyền lực. Bởi nếu mình không giết người, thì người sẽ giết mình. Cứ thế, quyền lực tối thượng của hoàng đế Trung Quốc đã dần dần từng bước hoàn thiện trong cơn mưa bão đầy “hôi tanh mùi máu”. Tuy có thể "hô mưa gọi gió", sống trong xa hoa tột đỉnh, kẻ hầu người hạ, muốn gì được đấy nhưng các ông hoàng lại thường đoản mệnh.
Theo Trương Hoành Kiệt trong “Trung Quốc đế vương đích ngũ chủng mệnh vận” đã thống kê: “Lịch sử các vương triều Trung Quốc, bao gồm đại vương triều thống nhất giang sơn và tiểu vương triều, tổng cộng có 611 Hoàng đế thì có 339 người được cho là có cái chết bình thường (bao gồm chết do bệnh tật hoặc già yếu), ngoài ra, có 272 người chết bất thường chiếm tới 44%.
Nếu coi làm vua như một công việc thì có thể nói đó là một "chức vụ" cao quý mà ai cũng mơ ước, khát khao. Nhưng một chức vụ với tuổi thọ trung bình 39, tỉ lệ tử vong bất thường lên tới 44%, thì liệu bạn có muốn tự nguyện làm không? Câu trả lời hẳn phần lớn là "không", nhưng trong lịch sử, người ta vẫn nghĩ ra trăm phương ngàn kế , hãm hại mưu sát lẫn nhau chỉ để tranh cướp ngai vàng với cái danh “ Hoàng đế”. Những nguyên nhân nào khiến cho tỉ lệ tử vong bất thường quá cao?
Nguyên nhân thứ nhất: Bị chính cha mẹ đẻ hay anh em ruột hãm hại hoặc giết chết. Một ví dụ điển hình trong lịch sử Trung Quốc đó là Đường Trung Tông - Lý Hiển. Ông ta được ví như người có chiếc chìa khóa vàng trong tay khi có cha là Đường Cao Tông - Lý Trị, mẹ là Võ Tắc Thiên - Nữ hoàng đế duy nhất trong lịch sử. Ảnh minh họa Lý Hiển.
Lý Hiển là con trai thứ 3 trong số 4 con trai của Võ Tắc Thiên. Hai anh trai đầu được lập làm thái tử đã không chịu an phận thủ thường nên bị phế truất, cho nên ngôi vị thái tử đương nhiên thuộc về Lý Hiển. "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa" có thể nói vận mệnh của ông ta quá tốt. Nhưng Lý Hiển lại là loại người đần độn, đã có hai tấm gương bị phế truất trước đấy mà không biết. Ông ta lại có bà mẹ tài trí thông minh, không từ một thủ đoạn nào và có thế lực hùng hậu trong triều là Võ Tắc Thiên mà không biết an phận thủ thường, nén mình chờ thời. Ảnh minh họa Lý Hiển.
Vì muốn phong nhạc phụ làm tể tướng, khi bị các đại thần can gián lại nói càn: “Ta trao cả Thiên hạ cho Vi Nguyên Trinh (tức nhạc phụ của Lý Hiển) còn được, lẽ nào tiếc gì một chức Thị Trung?" Thế là, chỉ làm Hoàng đế vỏn vẹn trong 2 tháng, ông ta đã bị Võ Tắc Thiên phế thành Lư Lăng Vương và phải xa thành Trường An. Ảnh minh họa chân dung Lý Hiển.
Sau này Lý Hiển bị quản thúc, lúc này ông ta mới biết sợ, mỗi lần nghe nói có sứ thần do Võ Tắc Thiên phái đến đều sợ sẽ bị giết. Đêm ngày lo lắng sẽ bị chính mẹ đẻ mình khử, cảm giác đó như thế nào chỉ có Lý Hiển hiểu. Khoảng thời gian này Lý Hiển đã được nếm trải đầy đủ mọi cảm giác của nhân tình thế thái. May mà có tình yêu của người vợ Vi Hoàng Hậu đã không bỏ rơi ông ta. Trong tình cảnh không thấy tương lai, đánh mất phương hướng, Vi Hoàng hậu đã không bỏ rơi chồng, luôn động viên cổ vũ và giúp Lý Hiển tiếp tục sống trong nghịch cảnh. Nhưng bi kịch của Hoàng đế vẫn nằm ở đây. Cho dù là vợ chồng hoạn nạn có nhau, ân trọng hơn núi, nghĩa sâu hơn biển, nhưng so với sự ăn mòn của tham vọng về quyền lực thì tất cả chỉ là phù du. Ảnh minh họa Lý Hiển.
Trong lịch sử cổ đại Trung Quốc, vì tranh giành hoàng vị mà anh chị em ruột giết hại lẫn nhau thì nhiều vô kể. Một người được coi là anh minh thần võ như Lý Thế Dân cũng phải bước qua xác anh em ruột mới trở thành một minh quân trong lịch sử. Ảnh minh họa chân dung Lý Thế Dân.
Nguyên nhân thứ 2: Bị vợ và con đẻ giết hại. Có thể nói Lý Hiển là người bất hạnh. Võ Tắc Thiên đã không giết ông ta sau khi bà ta băng hà. Lúc này, Lý Hiển lại lên ngôi hoàng đế. Những tưởng sóng gió đã qua, nhưng do không có thế lực mạnh mẽ như mẫu hậu, lại thêm sợ vợ và con gái - công chúa An Lạc nên ông hoàng trở thành kẻ nhu nhược. Vi Hoàng hậu cũng là người đàn bà tham lam vô độ. Bà ta muốn noi gương Võ Tắc Thiên, không muốn can tâm an phận hưởng phúc của một bà hoàng mà liên tục can gián vào triều chính, chuyên quyền chế mệnh, dần dần phụ trách thảo cả chiếu thư của Hoàng thượng, mua quan bán chức, chuẩn bị thế lực để nhằm tạo phản phế Lý Hiển. Lý Hiến nhu nhược mặc cho Hoàng hậu và công chúa lộng quyền còn mình chỉ đứng nhìn và đắm chìm trong cuộc sống sa đọa vô độ. Ảnh minh họa chân dung Lý Hiển.
Vì sợ Lý Hiển điều tra ra chuyện dâm loạn của mình, công chúa An Lạc mong muốn Mẫu hậu noi theo tổ mẫu Võ Tắc Thiên, lâm triều xưng đế, còn mình thì làm Hoàng Thái Nữ. Hai mẹ con điên loạn đến mức bí mật mưu sát chồng, cha đẻ mình. Vi Hoàng hậu biết Lý Hiển rất thích ăn bánh nên trong môt đêm trời tối, hạ lệnh cho nhân tình Mã Tần Khách chế thuốc độc, đích thân bà ta cho thuốc độc vào bánh dâng cho Lý Hiển... thế là Lý Hiển đã chết dưới tay vợ và con gái và trở thành một điển hình về sự bất hạnh.
Nguyên nhân thứ 3: Do chính thuộc hạ thân tín giết. Ngoài chết do họ hàng 3 đời giết hại lẫn nhau thì những hoàng đế bị thuộc hạ của mình giết hại cũng không phải là hiếm. Có rất nhiều đấng quân vương phải từ giã cõi đời do bị các cận thần, hoạn quan được coi như “bằng hữu” hãm hại. Và hiện tượng này gần như triều đại nào cũng có.
Ở triều đại đầu tiên của Trung Quốc thống nhất có ba vị Hoàng đế Doanh Chính, Hồ Hợi, Tử Anh đều bị hãm hại. Tương truyền, có hai vị đều bị hoạn quan giết và người ra tay chính là Triệu Cao đại thái giám nổi tiếng trong lịch sử và là người được Doanh Chính nhất mực tin tưởng. Một Doanh Chính hung tàn đại lược luôn mong muốn tử tôn muôn đời mình mãi mãi làm Hoàng đế nên mới xưng là “Tần Thủy Hoàng”. Nhưng đáng châm biếm là Tần triều lại là một trong triều đại ngắn nhất trong lịch sử ( từ 221 năm trước công nguyên đến 206 trước công nguyên), vỏn vẹn có 16 năm. Ảnh min họa chân dung Tần Thủy Hoàng.
Tuyết Mai (theo Sina)
Hình ảnh thêm về Vì sao các hoàng đế thường đoản mệnh?