Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu. ![]() Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian, Nhưng Mẹ hơn bạc hơn vàng Hơn non biển rộng, hơn ngàn minh châu Mẹ là một cõi nhiệm mầu Không gì so sánh cơ cầu Mẹ ơi. Từ khi con khóc chào đời Đến nay lặng khóc hết lời Mẹ thương Nhìn trông bóng Mẹ mờ sương Hương thờ quyện khói vương vương nghĩa tình. Công ơn của Mẹ quang minh ![]() Công đức của Mẹ lung linh đất trời Mẹ đi, bóng ngã lưng đồi Con về, thầm đếm cút côi xế chiều. Mẹ đi, từ tạ yêu kiều Con về, thắp đốm quạnh hiu xa mờ Nhiều đêm gọi Mẹ trong mơ Ngàn năm con vẫn tôn thờ Mẹ yêu. Xin viết thêm một bài về Mẹ. TNT Mặc Giang |
© Copyright 2025, Design by Triviet