Nương Thân Quán Trọ,
Cuộc Chơi Vô Cùng
Tháng 7—2004
Có một hôm, tôi ngồi yên, như như bất động
Không nhúc nhích, mắt nhắm hờ, đếm từng hơi thở vào ra
Lục lại trong tâm tư những quá khứ đã qua
Trí tưởng đưa tôi đi
Đến những nơi tôi đã đi
Và đi những nơi tôi chưa tới
Tâm trí ơi, ta nói ngươi nghe, ngươi thật là dịu vợi
Ngươi tinh khôn, nhanh nhẩu đến tuyệt vời
Ta lặng yên, cùng ngươi, không nói một lời
Nhưng ngươi cùng ta, có mặt khắp nơi nơi
Tận ngằn mé, vượt qua, không biên giới
Diễn trạng muôn trùng, ngươi lên tiếng gọi
Quá khứ đã qua, trọn cõi đi về
Hiện tại hôm nay, không hẹn không thề
Tương lai sắp tới, cần chi định hướng
Tôi gõ cửa trước muôn ngàn ảnh tượng
Đối cảnh nào rồi cũng đi qua
Bước dừng chân đâu phải là nhà
Tôi chỉ là nét chấm phá của ba thời gian, nương mình quán trọ
Vũ trụ mênh mông, tôi chưa từng có
Càn khôn vô tận, tôi chẳng lìa xa
Lặng yên, tịch vắng, như những nấm mồ ma
Còn phưởng phất chút hình hài tôi đó
Từng kiếp đã qua, cơ hồ không rõ
Một kiếp này thôi, chợt có chợt không
Nghe gì từ cõi trống không
Nghe gì từ cõi mênh mông chưa về
Mình tôi, tỉnh tựa như mê
Mênh mông một cõi, tứ bề mênh mông
Đưa tay nắm bắt trống không
Vương hình cát bụi cũng đồng thế thôi
Khói lan, mờ tỏa lưng đồi
Sương sa góc biển, sóng nhồi nhấp nhô
Tử sinh từng kiếp, ô hô
Trần gian mời gọi, đội mồ đứng lên
Vọng vang từ tận đầu ghềnh
Reo cùng nhân thế thênh thênh giữa trời
Cho hay cõi mộng trong đời
Tử sinh như những cuộc chơi vô cùng.
Hình ảnh thêm về Nương Thân Quán Trọ, Cuộc Chơi Vô Cùng